Bắn vào "chỗ ấy" để thử đồ bảo vệ

21:17 |
 Jeremiah Raber, người thiết kế ra bộ bảo vệ Nutshellz cho nam giới đã không ngần ngại dùng chính bản thân mình để thử nghiệm độ bền trước súng thật, đạn thật.



Thiết bị bảo vệ vùng kín này được Jeremiah chuyên thiết kế cho các đấu sĩ tự do và các vận động viên. Nhưng hơn thế, anh còn muốn gây quỹ để có thể chế tạo bộ bảo vệ riêng dành cho trẻ em.

Jeremiah đã nghĩ ra cách quảng cáo và gây quỹ hết sức kích thích và mạo hiểm đó là nhờ bạn anh, Matt Heck, dùng súng bắn vào vùng kín khi đang đeo thiết bị bảo vệ.

"Xin đừng thử tại nhà," Jeremiah cảnh báo, "Thiết bị của chúng tôi không những chống được đạn mà còn có thiết kế độc đáo để người mặc luôn được thoải mái và các vận động viên có thể tự do hoạt động."

Anh cho biết cả quân đội cũng tỏ ra hứng thú với thiết kế này và sẽ tiến hành một vài bài thử nghiệm vào tháng 8 tới.

Theo báo cáo, hàng năm có đến hơn 1.000 binh sĩ bị thương ở vùng kín sau khi trở về từ chiến trường.

Hiện thiết kế của Jeremiah đang được chào bán với giá 125 đô.

Xác chết giấu trong nhà ga 1 tháng không bị phát hiện

21:05 |
 Chiếc vali kẹt ở khu hành lý gửi của một nhà ga tại Nhật chừng 1 tháng, đã được chuyển vào khu vực "tài sản bị mất" nhưng sau đó được mở ra do nhân viên nhà ga báo cáo nó bốc mùi "bất thường".

                                Xác chết giấu trong nhà ga suốt 1 tháng trời không ai phát hiện

Một cái xác phụ nữ đã bị nhồi trong chiếc vali và để lại trong tủ một trạm xe lửa đông nhất thế giới. Không ai phát hiện trong suốt 1 tháng trời.

Chỉ đến khi nó bốc mùi bất thường, các nhân viên mới buộc phải mở hành lý và phát hiện xác người đang phân hủy bị giấu bên trong.

Cảnh sát Nhật đang cố nhận diện nạn nhân. Báo chí đưa tin, sự việc xảy ra ở nhà ga chính của Tokyo, Nhật Bản.

Xác chết giấu trong nhà ga suốt 1 tháng trời không ai phát hiện
                Cảnh sát tại hiện trường nhà ga đông đúc nhất Nhật Bản

Theo BBC, một nhân viên giấu tên của nhà ga cho biết: "Có mùi bất thường từ chiếc vali". Do sau 1 tháng không có ai đến nhận hành lý đã mất, họ đã mở chiếc vali ra và "phát hiện thấy tóc đầu tiên".

Cảnh sát và nhân viên nhà ga đã đặt biển "Cấm vào" trước hiện trường trong khi điều tra sự việc. Cảnh sát Tokyo đang xem lại camera đặt tại nhà ga để tìm người đã để lại chiếc vali.

Nạn nhân được mô tả là nữ, 70-90 tuổi, cao khoảng hơn 1.3m, được đặt trong chiếc vali nhỏ màu vàng kích thước chỉ 70 x 50 cm vào ngày 26/4. Vẫn chưa xác định được nạn nhân chết vì gì, hiện cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra.

Bị bắt giam vì làm "chuyện ấy" quá ầm ĩ

20:52 |
 Một người phụ nữ mang tên Gemma Wale sống ở Small Heath, Birmingham (Anh) đã bị phạt giam 2 tuần do làm "chuyện ấy" quá ầm ĩ ảnh hưởng đến hàng xóm.

                                              Gemma Wale sống ở Small Health, Birmingham

Thẩm phán tòa án dân sự kết luận Gemma Wale có hành vi vi phạm lệnh cấm khi "gào thét và la hét trong khi làm chuyện ấy" ở "mức ồn" gây phiền hà khó chịu cho hàng xóm.

Hàng xóm của Gemma trình bày sự việc xảy ra vào khoảng 5 giờ sáng ngày 29/1, khi Gemma bắt đầu la hét và kêu gào trong lúc làm "chuyện ấy" khiến hàng xóm bị đánh thức. "Sự việc kéo dài khoảng 10 phút".

Chi tiết sự việc được phản ánh trong một văn bản phán quyết của thẩm phán Emma Kelly sau phiên điều trần tại Tòa án hạt Birmingham.

Hội đồng thành phố Birmingham đã có hành động pháp lý sau khi nhận lời phàn nàn từ một người hàng xóm nhà Gemma.

Vị thẩm phán cho biết Gemma còn phạm luật thêm ở điểm cãi nhau với bạn trai Wayne, chửi rủa hàng xóm, đập phá quanh nhà.


Bị tai nạn giao thông vẫn bình thản nằm chơi điện thoại

20:34 |
Nhiều người có thói quen sử dụng điện thoại di động ở mọi nơi, tuy nhiên như trường hợp một người đàn ông dưới đây - bình tĩnh nằm trên đường chơi điện thoại khi gặp tai nạn - thì quả là hiếm gặp.
Sự việc xảy ra vào cuối tuần trước trên một tuyến đường đông đúc ở tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc), khi một người đàn ông đi xe máy gặp tai nạn với một chiếc ô tô. Sau khi bị ô tô đụng phải, người đàn ông ngã xuống đường, trong khi hàng hóa ở thùng xe mà người này đang chở vương vãi khắp nơi.

Người đàn ông vẫn bình thản sử dụng điện thoại di động sau khi bị tai nạn

Tuy nhiên, khi cảnh sát đến nơi, người đàn ông này đã từ chối đứng dậy và nói rằng mình muốn nằm trên đường để chờ xe cấp cứu.



Trong khi chờ xe cấp cứu đến hiện trường, người đàn ông này vẫn thản nhiên chơi game mà không cho cảnh sát dọn dẹp hiện trường, khiến tuyến đường bị ùn tắc.

Sau đó người đàn ông được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện nhưng đã được xuất viện sau đó vì chỉ gặp một vài vết thương nhỏ không quá nghiêm trọng.

Hình ảnh về vụ tai nạn cho thấy người đàn ông không có gì là quá đau đớn, nhưng vẫn nằm trên đường ôm điện thoại. Sau khi những hình ảnh này được truyền thông Trung Quốc đăng tải, nhiều người cho rằng người đàn ông đã cố ý lao vào xe ô tô để đòi bồi thường.


Hiện trường vụ tai nạn
Hiện trường vụ tai nạn

Nhiều người cho rằng nạn nhân đang nhắn tin cho người thân và bạn bè để thông báo về vụ tai nạn. Song có vẻ không hợp lý khi anh ta hoàn toàn có thể gọi điện trực tiếp thay vì nhắn tin.

Đây không phải là lần đầu tiên có trường hợp như vậy xảy ra tại Trung Quốc.

Tháng 5 năm ngoái, Wang Dafan, một nữ sinh 18 tuổi, gặp phải tai nạn trong khi đi xe máy trên đường tới trường và mắc kẹt dưới bánh xe tải. Điều đáng nói là dù chịu đau đớn nhưng Wang Dafan vẫn tận dụng khoảng thời gian chờ đợi đội cứu nạn đến hiện trường để học tiếng Anh bằng từ điển điện tử mang theo trong cặp.

Mù mắt vì bị mèo liếm mặt

20:06 |
 Janese Walters không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra cho đến khi bác sĩ thông báo mắt trái của cô mù vì nhiễm phải một loại vi khuẩn hiếm gặp từ mèo.
Janese Walters, một cư dân tiểu bang Ohio (Mỹ), kể rằng sáng hôm đó cô tỉnh dậy như thường lệ nhưng không thể nhìn thấy gì bằng mắt trái.

                                                                   James Walters

"Khi soi gương tôi chỉ nghĩ chắc là mình bị đau mắt hay sao đó thôi," cô kể.

Nhưng mắt bên trái vẫn không tốt lên một chút nào và sau hơn một tháng bác sĩ mới tìm ra nguyên nhân khiến mắt bên trái của cô ngừng hoạt động - đó là "bệnh mèo cào".


                    Mèo liếm mặt có thể lây nhiễm vi khuẩn gây mù


Bệnh mèo cào gây nên bởi vi khuẩn Bartonella henselae. Khoảng 40% các loài họ mèo đều mang loại vi khuẩn này trong người nhưng không có biểu hiện gì lạ. Mèo có thể truyền loại vi khuẩn này sang người qua nước bọt hoặc lông của chúng.

Kris Brickman từ trường Đại học Toledo cho hay loại vi khuẩn này không những ảnh hưởng đến mắt mà còn có thể gây hại cho gan, đi vào dịch tủy và gây viêm màng não. Kris khuyên nên rửa tay ngay sau khi chơi với mèo.

"Đừng để mèo liếm vào vết thương hở và tốt nhất là đừng để mèo cắn", Kris khuyên.

Janese hoàn toàn đồng ý với lời khuyên và nói: "Điều này rất quan trọng, bạn không muốn bị mù. Ít nhất tôi còn may mắn vì không bị lây sang mắt phải".

Cô dâu từ quan tài bước đến lễ đường

19:59 |
 Cô dâu người Anh - Jenny Buckleff đã chào đón khách khứa đến tham dự đám cưới của mình bằng cách chả giống ai, thay vì được chú rể dắt xuống từ xe hơi rồi đưa đến lễ đường, cô lại tự bước ra từ một chiếc quan tài.


Không phải vì Jenny đã chết rồi mà là bởi cô dâu 58 tuổi này muốn làm điều khác người trong ngày trọng đại của mình.

Vào ngày 30/5 vừa qua,“cô dâu xác chết” đã khiến mọi người sửng sốt. Cô nằm trong một chiếc quan tài có nắp đóng kín và được kéo tới đám cưới bằng một chiếc xe mô tô điều khiển bởi chị dâu của cô. Chiếc quan tài đen được tô điểm bằng hình vẽ bộ xương người rùng rợn thuộc sở hữu của người anh trai. Đây là món quà độc đáo vợ chồng người anh trai dành tặng em gái.

Jenny định không nói với chồng mình - anh Christopher Lockett, 51tuổi, hành nghề lái xe tải, nhưng cuối cùng đã tiết lộ cho anh bí mật này khoảng 3 tuần trước đám cưới. “Chris đã khá kinh ngạc nhưng sau đó nói rằng chỉ cần tôi thấy hạnh phúc, anh ấy đồng ý với mọi kế hoạch của tôi” - cô dâu 58 tuổi cho hay.

Jenny cùng chồng mới cưới
Jenny cùng chồng mới cưới

Jenny từng là nhân viên tại nhà tang lễ. Cô khá hài lòng khi chọn được cách xuất hiện trong đám cưới độc nhất vô nhị, không như nhiều người khác chỉ đến bằng ô tô hoặc cùng lắm xe ngựa kéo.

Mặc dù khách khứa được một phen sốc nặng vì cách tổ chức đám cưới của cặp đôi này, họ không lấy làm phiền lòng vì điều đó, ngược lại còn thấy khá thú vị vì có một chủ đề nóng hổi để bàn luận suốt lễ cưới.

Thay vì phục vụ đám tang, chiếc quan tài lại xuất hiện trong đám cưới
Thay vì phục vụ đám tang, chiếc quan tài lại xuất hiện trong đám cưới

Jenny và Chris gặp nhau cách đây 6 tháng, chú rể cầu hôn cô dâu chỉ một tháng sau đó. Anh Chris kể lại: “Chúng tôi gặp nhau lần đầu tại một quán rượu tên The Victoria trong khu Hanley, tôi đã đưa số điện thoại của mình cho cô ấy nhưng tôi quá say nên đã ghi nhầm số. Vì vậy tôi quay lại quán rượu ấy hàng tuần với hi vọng mong manh gặp lại tiếng sét ái tình. Phải đến 4,5 tuần sau thì nàng mới xuất hiện lại. Chuyện tình của chúng tôi tiến triển tự nhiên và nhanh chóng ngay sau đó. Đến việc cầu hôn tôi cũng không lên kế hoạch trước, chỉ là lúc ngang qua một người thợ chế tác trang sức và tôi nghĩ tại sao không nhỉ, mua một chiếc nhẫn rồi cầu hôn cô ấy thôi”.

Cặp đôi đã có tổng cộng 5 đứa con từ những cuộc hôn nhân trước. Con cái họ và cả vợ cũ của Chris cũng đến chung vui tại lễ cưới vào thứ 7 vừa qua.

Viết về quê hương

19:30 |
Quê, thằng đéo nào mà chả có quê, nhở?

Với mình quê chỉ còn thấp thoáng dáng gái cởi truồng tắm sông, chị em có chồng nhổ lông nách bằng hạt lúa tạp giao nơi cuối bến. Thế cũng đủ để nhớ về rồi, cần đếch gì đến những thứ hay ho.



Làng vẫn thế, bé như con ốc mút. Những hàng rào trà mạn có sợi cúc tần vương víu đựoc thay mẹ hết bằng gạch xây, ngoắt ngéo ngoằn nghèo như rắn ngâm thuốc bắc. Đường đất mát lịm chân giờ cũng thay bằng bê tông ngói vỡ. Nói bậy một chữ BỐ KhỈ, đúng là phú quý sinh…thụt lùi.

Ông già dắt con chó lai béc ra đầu cổng đón ( từ ngày về hưu trưởng giả tợn), bà già ho sù sụ mé hiên: lại về đấy à con??? Thật, không biết hỏi thăm hay là trách móc nữa.

Mình về chả có việc gì ngoài mỗi việc rước mấy đứa cháu anh em hàng tổng ra thủ đô có lăng bác Hồ đi thi. Chả hiểu ai loan tin, chưa vứt ba lô xuống phản đã thấy tiếng chân người rầm rập ngoài ngõ. Người nhà quê phải công nhận là…thính tai.

Bà già cứ bắt chiều ở nhà ăn cơm để nói câu chuyện về hai cái chân của ông già. Không biết khớp hay cơ mà cứ tấy đỏ, sưng mọng, đau nhói. Nghe đâu khám sơ bộ mấy ông lang dưới tỉnh bảo bị Gút ( tiếng Phớp đọc là Gao, nhể?). Ấy thế mà cũng không ở đựoc, đám người kia mời mọc kinh quá, mồm năm miệng mười nhao lên, rồi còn chực lao vào phịch nhau vì can tội đến sau nhưng…mời trước.

Cái sự ăn ở nhà quê giờ cũng bớt đi sự nhiêu khê, gà bắt ngoài vườn, cá vớt dưới ao. .. lại có cả bia hơi nữa nhé. Nhưng mình không thích bia, cứ về quê là nhớ đến chai sáu lăm nút lá chuối. Phải tội, thời mở cửa nên uống cũng chẳng còn như xưa, chỉ có nhà nào cất rượu thửa riêng uống thì còn ra hồn vía một tẹo.

Tối về, hơi say. Bà già cứ lẩm bẩm: nốc cho lắm vào, thở hồng hộc như chó. Chán đi, lại tiếp: chúng nó không có chân hay sao mà phải về rước, bố mày đau chân có đứa nào lấp ló đến thăm đâu. Bố khỉ, mẹ mình xưa nay tính vẫn thế.

Sáng đưa ông già đi ăn lòng lợn tiết canh, đời ông chỉ khoái khẩu mỗi thức này. Ông bảo dạo lợn bị dịch, hiếm tiết canh ông phải ăn tiết canh chó. Hỏi cái nào ngon hơn thì bảo: ngon như nhau. Mẹ khỉ, thế còn than cái nỗi gì???

Nói chuyện chó lợn một hồi rồi nói sang chuyện hai cái chân. Xem ra mấy thày lang dưới tỉnh thăm bệnh đúng ra phết, đớp hít thế không ra bệnh mới là sự lạ.


Ít hôm sau mình trở ra thủ đô với lũ cháu hàng tổng. Một sự lạ là chả thằng mẹ nào thấy đi giầy, tuyền dép bọt. Hỏi sao không đi, chúng nó đồng thanh: chân to quá, không có cớ giày nào vừa. Ừ, to thật, những đôi chân quen nhổ mạ, giẫm phân.

Vợ mình nhìn mình rồi nhìn lũ cháu một hồi rồi tru lên: đông thế này thì ngủ vào đâu. Kệ mẹ chúng nó, ở nhà chúng nó vẫn ngủ bờ đê, đống rơm đấy thây.

Vợ mình đi chợ lo bữa chiều cho cả nhà, vứt một đống thức ăn ở bếp rồi xị mặt bảo đi gội đầu. Mấy đứa cháu chả biết siêng năng hay ra chiều biết việc mà mỗi đứa một tay, thằng tút rau ngót, đứa cạo khoai tây. Cái sự lao động là hăng say cực.

Đang nằm khểnh chim đọc báo trên gác thì nghe tiếng con vợ ré lên: miếng thịt của cô đâu rồi. Giọng một thằng lý nhí: cháu rửa nhưng cái chậu nhà cô nuốt mất rồi. Thế mày rửa ở đâu? Thằng kia lịch kịch mở của toa lét chỉ vào cái xí xổm: đây ạ!


Vợ mình cười như mếu: anh xem, nó đem thịt vào bồn cầu rửa, nó bảo đó là chậu, thấy ít nước nó lại lấy thêm ở xô đổ vào, rồi giật van. Năm lạng thịt của em đấy!



Ngu, ngu như chúng mày thì chỉ có nước ăn…cứt. Thi thố cái đếch gì!

Bữa chiều qua mau trong cơn giông đầu hạ. Hai vợ chồng mình leo lên gác 3 bật máy lạnh ôm nhau xem ti-vi nhường lại gác hai cho lũ cháu. Hôm nay ti-vi chiếu phim Chạy án, thời sự phết nhưng cứ thấy rơm rởm thế nào!

Có tý rượu, người thấy phấn chấn tợn. Vật ngửa vợ ra định làm” tý” thì lại lũ cháu khốn kiếp, tiếng một thằng nào đó ré lên dưới tầng một: cứu cháu, cháu bị bỏng rồi.

Bận mỗi cái xịp Tàu phi xuống, thằng cháu trần như nhộng, người ngợm đỏ như tôm luộc lắp bắp: cháu tắm phải nước sôi.

Trời ạ, trần đời nước Nam có chúng mày , nước sôi đếch đâu, nó mở vòi nóng lạnh rồi quay van sang mé trái, xục vào là thành tôm luộc ngay thôi.

Phi trở lên, mình gắt vợ mình: sao em bật nóng lạnh mà lại không tắt đi. Vợ mình ráo hoảnh: lúc mưa hơi lạnh em bật lên tắm tý. Anh phải dạy chúng nó chứ. Mẹ kiếp!

Sáng trở dậy, vợ mình đi làm rất sớm mà không nhét tiền ở đế chân thắp nến cho mình ăn sáng.

Lũ cháu cũng lục tục trở dậy, ngáp thối um cả phòng. Mình thấy mền mệt nhưng hẳn là không’ phải vì công việc rồi.

Đánh vật với mấy thằng cháu khốn kiếp cũng mất hơn tuần giời. Thi thố xong lũ chúng nó kéo nhau về quê cả. Vợ mình lại nhét tiền ăn sáng vào đáy chân nến cho mình như cũ.

Ấy thế mà nào đã xong, gần hai tháng sau lại tưng đấy thằng cháu dắt díu ra đem bao nhiêu là gà, đỗ, miến, măng... Vợ mình mặt tái như dái trâu già chết rét.

Chúng cháu đỗ rồi!

Vui mừng là không tả xiết. Mặt vợ mình chuyển màu rất nhanh, chín đỏ như sắp lâm vào cuộc mất tân.

Một hôm, vợ mình thẻ thọt: người nhà quê các anh giỏi nhỉ, ngu thế mà thi đâu đỗ đấy. Mẹ, chuyện!

Thánh họ nhà cô chứ!